Kỳ 4: Khổ luyện

KHỔ LUYỆN- HARD WORKING

Thiên tài là một phần trăm cảm hứng, chín mươi chín phần trăm mồ hôi- Edison

Reng…reng…reng….

Tiếng chuông báo thức làm tôi giật mình tỉnh giấc. Nhìn đồng hồ, “đã 3h sáng rồi cơ à?”- tôi tự hỏi mình rồi cố gắng tỉnh dậy. Cảm giác người bồng bềnh và muốn nhắm mắt ngủ tiếp cứ trực chờ trong tôi. “Hay mình ngủ thêm 5 phút nữa thôi. Hôm qua hơn 10h mới bắt đầu đi ngủ mà”- tôi nghĩ thầm. “Thôi đi, chẳng phải có những lần mày ngủ 5 phút thành ra 2,3 tiếng sau mới dậy đấy thôi. Đừng lý do, lý chấu nữa. Dậy đi”- một cái tôi khác lên tiếng phản ứng. Rồi sau đó là một cuộc chiến gay cấn giữa hai cái tôi. Một bên muốn thỏa mãn nhu cầu bản năng của con người- muốn ngủ đủ giấc. Và một bên là lòng quyết tâm, là phần lý trí của tôi. Một cuộc chiến cam go nhưng diễn ra rất nhanh chóng. Tôi ép bản thân mình ngồi dậy, vào nhà tắm rửa mặt cho tỉnh táo. Làn nước mát lạnh khiến tôi phần nào tỉnh táo hơn, cái ước muốn muốn quay lại ngủ tiếp cũng được đè nén lại. Đắp tấm chăn cho hai con, tôi bắt đầu thể dục thể thao một chút rồi ngồi vào bàn học. Như mọi hôm thì tôi bắt đầu đọc truyện thiếu nhi rồi nhưng hôm nay, nhớ ra là mình có bài viết cho fanpage nên tôi tạm gác việc học lại , thả hồn để lấy cảm hứng cho bài viết tiếp theo. Một cảm xúc không tên bắt đầu ùa về, bủa vây lấy tôi và làm tôi sống lại quãng thời gian 2 năm đầy khó khăn nhưng lại vô cùng ý nghĩa với tôi. Vậy mà mới đó đã 2 năm trôi qua rồi. Hai năm nếm mật nằm gai. Hai năm kiên trì khổ luyện. Bao mồ hôi nước mắt mới có được ngày hôm nay. Tôi mỉm cười. Nhanh thật!

Tâm trí tôi quay về hai năm trước, khi mới bắt đầu theo học CHTATK. Cũng là mùa hè như năm nay. Khác chăng đó là hai năm trước. Hai năm trước bé nhà tôi mới được một tuổi. Thằng bé, trộm vía, cũng khá ngoan nhưng nết ngủ thì ôi thôi, nản toàn tập. Cả ngày chơi và ngủ ngon lành nhưng đêm đến là ngủ chập chờn, một lúc lại tỉnh giấc, lại khóc ỉ ôi. Mẹ lại phải vỗ về thì cu cậu mới ngủ tiếp. Đêm nào cũng vài lần như vậy. Nhà thì cách công ty xa lắm, gần 30 km. Định đi xe buýt cho an toàn và đỡ vất vả. Nhưng rồi nghĩ đến con, nó mới có 1 tuổi, còn chưa cai sữa, cả ngày mẹ đi làm rồi. Nếu đi xe buýt thì bao giờ mới về tới nơi. Chưa kể sáng cũng phải đi sớm nữa. Suy đi tính lại tôi quyết định đi xe máy để tiết kiệm thời gian. Công việc ở công ty lúc đó cũng bận lắm, tôi tham gia vào một dự án khá lớn, kéo dài một năm liền. Áp lực công việc, áp lực việc gia đình. Làm sao để học tiếng Anh đây khi mà có quá nhiều khó khăn bủa vây lấy tôi như vậy? Tôi đã suy nghĩ rất lâu. Chẳng nhẽ cứ chấp nhận như vậy? Chẳng nhẽ cứ là người mẹ có con nhỏ thì phải dành hết thời gian cho con cái, gia đình, không có cơ hội để phát triển bản thân hay sao? KHÔNG. Tôi không muốn như vậy. Tôi muốn vừa chăm sóc gia đình, vừa lo việc ở công ty nhưng vẫn có thời gian cho bản thân. Làm cách nào? Làm cách nào? Trong tôi đau đáu một câu hỏi như vậy. Làm cách nào để có thời gian cho tất cả các công việc trên?

Và rồi tôi đã tìm ra cách. Phải sắp xếp lại thời gian để có thể làm hết việc quan trọng trong một ngày. Ở bài tiếp theo tôi sẽ chia sẻ với các bạn cách tôi tổ chức sắp xếp thời gian ra sao. Còn bài viết này tôi chỉ nói tới việc tôi đã kiên trì thực hiện sự sắp xếp đó như thế nào mà thôi. Có một điều rằng nó không dễ dàng như bạn nghĩ đâu. Tôi đã thấm thía rất rõ điều này. Tôi đã bắt đầu một ngày mới vào lúc 2,3h sáng- cái giờ mà mọi người còn đang say giấc nồng. Thời đó, như các bạn biết đấy, thằng bé nhà tôi còn nhỏ, nết ngủ hơi xấu .Con bé lớn thì 3 tuổi, ngủ ngoan hơn em. Để có thể vừa học vừa trông con, tôi đã cho bé nằm võng. Vậy là cái cảnh mẹ ngồi bên cánh võng, tay cầm tập vở, đeo tai nghe học bài, thỉnh thoảng đưa võng cho con cứ diễn ra ngày này qua ngày khác, mùa hè rồi đến mùa đông, trời nắng cũng như trời mưa. Đến giờ tôi vẫn nhớ như in, có những hôm trời lạnh giá, tôi loay hoay tìm cách trùm ấm cho con, xong rồi mẹ lại co ro ngồi cạnh võng, vừa trông con vừa học bài. Nghĩ lại sao mà thương mình và thương con đến vậy. Rồi có những hôm, nhà rất nhiều muỗi, mẹ cố gắng tìm cái màn, trùm vào võng để con khỏi muỗi, còn mình thì chỉ dám mặc cái áo dài tay, cái quần dài để vẫn có thể đưa võng cho con được. Hôm nào học bài xong tay chân cũng phải vài nốt muỗi cắn. Ấy vậy mà tôi vẫn kiên trì, vẫn không bỏ cuộc.

Đấy là buổi sáng. Còn buổi trưa, chiều ở công ty nữa. Tôi tranh thủ ăn bữa trưa thật nhanh, tranh thủ lúc nghỉ giữa giờ để học bài. Để không ảnh hưởng tới người khác, hồi đó tôi ra chỗ cầu thang bộ (cửa thoát hiểm) của tòa nhà học bài. Nhưng rồi tiếng đọc bài của tôi vẫn to, vẫn làm ảnh hưởng tới người khác. Thế là tôi ra ngoài đường đọc bài. Tôi tìm chỗ râm mát, cầm tập vở theo để học. Tôi mặc kệ những ánh nhìn của người xung quanh, mặc kệ tiếng ồn của những chiếc xe máy, mặc kệ tiếng huyên náo của những cuộc chuyện phiếm bên cạnh, tôi vẫn cặm cụi học bài. Được một thời gian, nhận thấy những hôm mưa gió thì không học được, chưa kể để ra chỗ học bài tôi phải đi một đoạn hơi xa, khá tốn thời gian, tôi lại tìm chỗ học mới. May mắn sao tôi để ý thấy tầng trên cùng của tòa nhà tôi làm việc là nhà ăn, trên đó là tầng thượng còn tầng dưới có rất ít người. Vậy là tôi chọn nơi đó làm nơi học bài. Không lo mưa nắng, không sợ xa. Quả là một nơi lý tưởng. Tôi học bài ở đó đâu tầm 6 tháng. Tuy nói là không mưa nắng, lại cùng tòa nhà, nhưng các bạn biết không, ở đó vào mùa hè rất là nóng. Vì là cầu thang bộ của tầng trên cùng nên nó khá kín, không có gió vào, lại là tầng thượng nên nắng chiếu vào nền bê tông, phả cái nóng như thiêu như đốt xuống. Nhiệt độ ở đó chênh so với bên ngoài tầm 10 độ. Vậy là ở Hà Nội, mùa hè nhiệt độ tầm 38~40 độ thì ở đó là gần 50 độ, như một cái chảo thiêu vậy. Hôm nào học bài áo tôi cũng ướt sũng.

Rồi thì công ty tôi cũng chuyển địa điểm làm việc. Tôi đi làm xa hơn. Cả đi và về là 140 km. Nhiều đồng nghiệp của tôi, khi thấy công ty chuyển chỗ đã bỏ việc, vì chỗ đi làm xa và heo hút quá. Với tôi, thật may là lúc đó bé nhà tôi đã 18 tháng, đã cứng cáp hơn. Chỗ làm tuy xa nhưng lại có xe đưa đón tận nơi. Tôi không phải vất vả đi xe máy hàng ngày. Thời gian trên xe ô tô, tôi còn tranh thủ học tiếng Anh. Tôi thường nghe và xem phim trên xe. Xem phim còn đỡ chứ nghe tiếng Anh gần 1h trên xe, lại ngồi yên một chỗ, quả thực là một thử thách với tôi. Trong khi mọi người trên xe đều ngủ hoặc chơi game, lướt web, đọc báo thì tôi lại học. Nhiều khi buồn ngủ lắm (trên xe ghế thì êm, lại có điều hòa, đêm tôi ngủ ít, ngày tập trung hết sức vào công việc,…) mà tôi phải cố gắng tìm mọi cách cho mình tỉnh táo. Nhiều khi cứ tự hỏi: Sao mình phải khổ sở như thế này? Tự hỏi rồi tự động viên mình rằng “cái gì cũng có cái giá của nó”. Mình cố gắng vất vả rồi thì tương lai sẽ tốt đẹp.

Tôi vẫn duy trì việc học buổi trưa và lúc nghỉ giữa giờ ở công ty. Thay vì có chỗ cầu thang bộ như trước thì nay, tôi học ở tầng thượng của tòa nhà. Giữa trời đất bao la, tận dụng chỗ bóng râm của những nơi dùng cho hút thuốc, để máy điều hòa,…bất chấp cái nắng cháy da cháy thịt hay những cơn mưa xối xả của Hà Nội, tôi vẫn kiên trì, hàng ngày ở trên đó đọc tiếng Anh. Thời gian thấm thoát trôi qua. Đến bây giờ đã là một năm rưỡi. Chặng đường tới đích vẫn còn dài lắm nhưng tôi tin, dù có khó khăn đến đâu, tôi cũng sẽ vượt qua.

Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng

Bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai

Lời bài hát “Đường đến ngày vinh quang” là lời nhắn gửi của tôi tới các bạn, cũng là lời tôi tự nhắc bản thân mình những khi tôi gặp khó khăn, những khi tôi thấy chán nản, lười biếng hay cần tiếp thêm động lực để cố gắng. Có ai muốn phải dậy từ tờ mờ sáng đâu, có ai muốn giữa trưa, trong khi mọi người giải trí ngủ nghê thì mình đội mưa đội nắng học bài đâu, có ai muốn tận dụng những ngày nghỉ, những khoảng thời gian rảnh ngắn ngủi để mà học tập đâu. Chẳng ai muốn vậy cả. Nhưng để thành công, thì chúng ta phải chấp nhận điều đó. Phải cố gắng, nỗ lực hơn gấp trăm, gấp ngàn lần. Thành công là một hành trình, mỗi lần chúng ta vượt qua khó khăn, mỗi lần chúng ta cố gắng là mỗi lần chúng ta đến gần hơn với thành công. Trên con đường đó, bạn sẽ cảm nhận hết ý nghĩa, sự thiêng liêng và giá trị của thành công mà mình muốn đạt tới. Có một câu nói trong cuốn “Quốc gia khởi nghiệp” rằng Tại sao có người thành công-kẻ thất bại? Tại sao có nước giàu – nước nghèo? Tại sao Việt Nam vẫn mãi nghèo? Làm thế nào để trở thành quốc gia vĩ đại, hùng cường, có tầm ảnh hưởng? Người khác làm được sao ta không làm được? Nước khác làm được sao nước ta không làm được? . Hãy suy nghĩ các bạn nhé!

Chúc các bạn ngày mới sống có trách nhiệm hơn, cố gắng hơn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Fill the forms to signup

Contact widgets requires PHP version 5.4 or higher. Please deactivate the plugin and contact your system administrator.